Đạo diễn Lê Hoàng: “Trong con người Cát Phượng, có một phần trăm là thiếu nữ. Tám mươi phần trăm là diễn viên. Mười chín phần trăm là giang hồ”.

Sau thời gian giữ kín, đúng vào sinh nhật của mình Cát Phượng xác nhận đã chia tay Kiều Minh Tuấn sau 13 năm gắn bó. Nữ diễn viên cho biết, cả hai chính thức đường ai nấy đi vào Lễ tình nhân 2021. Người chủ động nói lời chia tay là Kiều Minh Tuấn với lí do không hợp nhau.

Từng có cơ hội gặp gỡ và hợp tác với Cát Phượng ngoài đời, đạo diễn Lê Hoàng đã có những chia sẻ về con người nữ diễn viên: “Đối với bọn cướp, các cô gái trẻ bao giờ cũng là mồi ngon. Nhất là khi họ đi một mình giữa đêm khuya thanh vắng. Chúng sẽ lấy hết tiền bạc, hết nữ trang và chưa kể còn lấy thêm nhiều thứ khác. Tóm lại, bọn cướp sẽ thành công rực rỡ. Trừ trường hợp chúng gặp Cát Phượng.

Trong con người Cát Phượng, có một phần trăm là thiếu nữ. Tám mươi phần trăm là diễn viên. Mười chín phần trăm là giang hồ. 

le-hoang-cat-phuong-2-ngoisaovn-w1024-h576

Tôi gặp Cát Phượng đầu tiên cách đây đã mười bảy năm. Lúc ấy tôi làm phim “Lương tâm bé nhỏ”. Kể ra, một kẻ vô lương tâm như Lê Hoàng làm phim về lương tâm cũng đã lạ lùng. Lạ lùng hơn nữa là trong phim cần một thiếu nữ đóng vai y tá. Tôi mời Cát Phượng “xơi” vai này.

Khác với nhiều người dùng các mỹ từ như “nhập vai” hoặc “hợp vai”, Cát Phượng xơi vai như con cọp ngồi xơi con thỏ. Nàng, trong nháy mắt, nhai cả thịt lẫn xương.

Nếu như nhiều người trở thành nghệ sĩ để giúp ích cho đời thì Cát Phượng không mỹ miều như vậy. Nàng làm tất cả công việc nặng nhọc ấy quần quật như bổ củi, có lúc vừa làm vừa hát, cũng có lúc vừa làm vừa chưởi. Đa số vừa làm vừa nhai.

Rồi Bạc Liêu lên Sài Gòn, Cát Phượng đi vào nghệ thuật như bà bán than đi vào cái chợ, vừa phải quát tháo vừa phải đấu đá và lau mồ hôi. Tất cả những gì có được ngày hôm nay, Cát Phượng đều phải chiến đấu theo nghĩa đen để giành được.

Sau phim “Lương tâm bé bỏng” mà nàng đóng vai y tá hay đến nỗi bất cứ chàng trai nào gặp nàng cũng đều muốn ngã bệnh, tôi đến thăm Cát Phượng ở phòng trọ. Nàng ở cùng với Minh Nhí, Lý Hải, Dư Tố Hà và rất nhiều nghệ sĩ khác. Và nàng không hề hại đời một chàng trai nào.

Cát Phượng là một nữ nghệ sĩ vô cùng đặc biệt. Nàng hút thuốc lá cũng được, uống rượu cũng được, đánh nhau càng được nhưng lại thương người tha thiết. Nàng mặc váy đầm tuyệt đẹp, nhưng mặc quần soọc còn tuyệt đẹp hơn. Nàng chả ngại cắt tiết gà nhưng có khi không dẫm bẹp một con sâu.

Về tài chính thì Cát Phượng hỏng bét. Vừa buổi tối có một triệu đô la, đến sáng hôm sau nàng đã nhẵn túi mà chả hiểu mình đã mua cái gì. Cái gì Cát Phượng cũng từng mua và cái gì cũng từng bán. Nghe nói, đã có lần, nàng mua hẳn nửa Sài Gòn khi có tiền, vào cửa tiệm thời trang, Cát Phượng xòe bàn tay năm ngón ra, ngón nào chĩa vào món gì thì nàng mua món đó.

le-hoang-cat-phuong-4-ngoisaovn-w1014-h1330

Khi có tiếng tăm (lắm lúc nổi hơn cả cồn) và có tiền bạc (chưa khi nào có nhiều) Cát Phượng lo lắng cho rất nhiều người. Nàng trở thành một cái đầu tàu kéo theo một dãy toa. Kéo hết ga này đến ga khác.

Hầu như chưa có vai diễn gì Cát Phượng chưa làm, từ gái giang hồ đến công chúa thiên nga. Hình như cũng chưa có sân khấu nào Cát Phượng chưa leo qua, từ rạp tỉnh lẻ tới nhà hát hạng sang bên Mỹ. Lúc sau này, nàng ở Mỹ còn nhiều hơn dân Mỹ ở nhà mình.

Trong một đám cưới người bạn chung, tôi gặp Cát Phượng. Nàng cho biết định mua xe hơi để đưa con đi học. Tôi rất thán phục vì nàng nói tới xe hơi như nói tới mớ rau. Nhưng sau đó, lại nghe nói nàng mở hàng phở. Tôi chưa kịp tới ăn thì lại nghe nói Cát Phượng đã sống độc thân. Thiên hạ nghệ sĩ với khán giả, còn Cát Phượng nghệ sĩ với chính mình. Thế mới đáng ngưỡng mộ.

Đã lâu rồi tôi dị ứng với kịch Hà Nội. Theo tôi, các vở kịch ấy đầy những triết lý giả tạo oang oang. Cách đây cả chục năm, tôi đi xem một vở như thế, tới giờ giải lao đành phải về. Đi bộ bằng chân giữa đêm khuya, qua đường Lê Lợi rực rỡ ánh đèn có một hàng bún riêu có một cô gái cực kỳ xinh xắn đang ngồi ăn một mình. Nhìn kỹ hóa ra là Cát Phượng.

Trong khi thiên thạ làm nghệ thuật, nàng nhẹ nhàng xơi một bát bún khuya. Hình ảnh ấy đọng lại mãi mãi trong dạ dày và trong trái tim tôi”.